Em hãy kế cho các bạn nghe một câu chuyện vể tình mẫu tử thú vật mà em biết hoặc đọc trên sách báo.

Thứ hai , 02/01/2017, 15:12 GMT+7
     

Em hãy kế cho các bạn nghe một câu chuyện vể tình mẫu tử thú vật mà em biết hoặc đọc trên sách báo.

BÀI LÀM

Những ngày gia đình tôi tản cư gần cạnh khu rừng già Việt Bắc, bản thân tôi tận mắt chứng kiến một cảnh rất cảm động của một con khỉ mẹ mất con.

Anh trai tôi đi vào rừng săn thú hoang, bắt được một chú khỉ con lạc mẹ, đang đứng dưới gốc cây cọ, lạnh rét run sau cơn mưa. Anh ôm chú khỉ con vào lòng, đem về nhà nuôi. Chúng tôi rất thích, quây xung quanh nó. Lúc đầu tôi không dám sờ vào người, sợ nó cắn, hôm sau quen dần, thấy nó cứ quấn vào chân tôi nên tôi mạnh dạn bế nó lên.

Nó nằm nép vào nách tôi như tìm hơi ấm, rồi “chít chít” hên hổi. Mẹ tôi bảo là nó đói sữa, tìm ăn đấy. Pha nước đường, nước cháo cho ăn, nó chỉ liếm láp rất ít, bụng lép kẹp. Trông nó rất xinh, mắt tròn như mắt trẻ nhỏ, hai cái tai như hai cánh nấm mờ màng, lông nâu mịn mượt, bốn chân nhỏ xíu. Đêm hôm ấy nó ngủ lơ mơ, lúc lúc lại kêu “chít chít”, tựa tiếng khóc của trẻ. Mẹ tôi bảo là nó nhớ mẹ nó đấy. Bế lên, cho ăn, vỗ nhẹ vào lưng, nó cũng không im, cả nhà mất ngủ. Bỗng có tiếng “khẹc, khẹc” liên hồi, cuống quít phía sau nhà, nghe rất gần, lập tức khỉ con “chít chít” cuông cuồng quay phắt ra phía ấy, tiếng kêu như gào như gọi. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Mẹ tôi bảo: “Mẹ nó đi tìm nó rồi! Chắc nghe tiếng thấy con kêu, mẹ nó biết nó ở đây. Thôi, thả nó về rừng với bố mẹ nó, con ạ”. Trời bắt đầu nổi giông. Mưa nặng hạt. Đêm tối như mực, làm sao thả nó ra bây giờ mà liệu có phải mẹ nó đi tìm nó không. Anh tồi bảo: “Chắc lúc trưa anh mang nó về, mẹ nó trông thấy và theo đường, không dám cho mình biết”. Tôi mong sao chóng sáng. May mà mệt quá, nó ngủ yên trong tấm khăn ấm tôi bọc nó.

 

 

Còn tinh mơ, tôi bỗng giật mình vì chú khỉ kêu to quá, to hơn hôm qua. Lần này nó vùng khỏi khăn nhảy về phía vách sau nhà ngóng. Mẹ tôi bảo: “Mẹ vừa nghe thấy tiếng mẹ nó gọi con”. Anh tôi ra mở cửa xem sao. Một cảnh tượng làm cả nhà sững lại: ngay gần cửa, có năm sáu chiếc lá bàng còn xanh, trong lòng lá có chất nước trăng trắng như sữa. Mọị người con đang phán đoán thì đã thấy khỉ con lao tới, lần lượt liếm sạch nước trong ngần trong chiếc lá, mắt thòm thòm nhìn phía rừng. Mẹ tôi bảo: “Nó vắt cho con nó uống đấy, tội nghiệp! Thế này thì chốc nữa, thế nào nó cũng đến, phải thả nó thôi”.

Ăn no rồi khỉ con ngủ say lắm.

Mẹ tôi nói không sai. Gần trưa, tôi tận mắt nhìn thấy một con khỉ to, bạo dạn bước về phía cửa nhà, tay trước cầm nắm lá như lá có sữa buổi sớm, mắt sáng quắc, nhìn xung quanh. Nép sau tấm liếp, tôi thấy nó đặt mấy chiếc lá xuống đất, xoạng chân, lấy tay vắt sữa ra lá rất cẩn thận, như người. Mẹ tôi cũng nhìn rõ tất cả, khẽ đánh thức khỉ con dậy, đấy nó ra phía cửa. Thấy con, khỉ mẹ nhanh như cắt, vồ lấy, ôm chạy vào rừng. Mắt mẹ tôi đỏ hoe: “Nó liều chết vì con, khôn quá!”